câu chuyện thiếu niên chương 50
Chương 50. Chương trước Chương tiếp. Trình Dược biết rõ hắn cũng không phải tiếc tiền, cười một cái nhưng cũng không bị lây nhiễm sự sung sướng của hắn, xoay người yên lặng vào phòng. Ninh Cảnh Niên vốn cũng nghĩ theo sau nhưng nhìn thấy đồ ăn tán loạn trên mặt
Đọc truyện Đích Nữ Họa Phi chương 50 tiêu đề 'Thái phó bần hàn'. TruyenYY hỗ trợ đọc truyện tuyệt vời trên Mobile, Tablet và cho tải EPUB.
Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn *** Sau khi cô gái áo lục nói ra hai chữ này, chỉ thấy một làn sương đen nửa trong suốt tỏa ra quanh người Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt. Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt, k
100 Câu Chuyện Kinh Dị Ngắn (TNT Thời Đại Thiếu Niên Đoàn Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Những câu chuyện kinh dị ngắn này không đáng sợ như mọi người nghĩ, nó sẽ cho bạn có cảm rác rùng rợn, có muối.
Chương 50: Ứng là cố nhân tới. Theo áo lục cô gái nói ra hai chữ, chỉ thấy một tầng nửa màu đen trong suốt hơi khói tại Lôi Vô Kiệt cùng Tiêu Sắt phía trên cửa hàng tản ra. Lôi Vô Kiệt trợn to hai mắt, kinh ngạc nhìn về Tiêu Sắt.
Site De Rencontre Pour Catholique Pratiquant. Bản edit thuộc về Fan Cuồng Boy Love. Mọi bài đăng bản edit này ở các trang khác ngoài đều chưa được cho phép. Hãy ủng hộ team dịch bằng cách đọc truyện tại Cậu nhóc đơn thuần ngại ngùng yêu thầm lớp trưởng lớp mình, thế nhưng thái độ của lớp trưởng với cậu lại như vừa đấm vừa xoa. Liệu mùa xuân đầu đời của cậu rồi sẽ tu thành chánh quả hay không? Tác giả Bắt Được Một Con Cá Trợ lý Mộng Tử Manhua Lời người đăng đây là một bộ truyện dành cho những bạn yêu thích vườn trường lãng mạn =3= truyện có nét vẽ cực kiểu đáng yêu luôn, tuy chỉ mới đọc sơ nhưng tui thấy bạn công nào!? cũng ngầu cũng soái hết trơn~~ cùng nhảy hố nào các thím ơi~~ Thông tin thêm Nhân lực tham gia edit Chè, Larten, Jepp, Un, Diện, Ren, Ying, Char, Un
Chương 50 Ra là người quen tớiDịch & Biên Lãng Nhân MônSau khi cô gái áo lục nói ra hai chữ này, chỉ thấy một làn sương đen nửa trong suốt tỏa ra quanh người Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt. Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt, kinh ngạc nhìn Tiêu Sắt. Tiêu Sắt cau mày, hạ giọng nói “Bí thuật? Nại Lạc Ngự Giới?”Nếu nói võ học là chính đạo, đạo pháp là kỳ đạo, như vậy bí thuật nghiêng theo hướng tà đạo. Hòa thượng Vô Tâm của Hàn Sơn tự tu luyện thần thông La Sát đường xen giữa võ đạo và bí thuật, đã được coi là tà môn quỷ dị. Có rất ít người thật sự tu luyện bí thuật, nghe nói chỉ có Khâm Thiên tự ở Thiên Khải có vài vị thiền sư cùng một ít bí thuật sư lác đác trong dân gian có trình độ cực cao trong phương diện này. Nguyên nhân có hai, một là vì tu luyện bí thuật cần tinh thần lực siêu cường, người thường không có thiên phú như vậy, hai là vì tu luyện bí thuật có phần vi phạm thiên đạo, người tu luyện thường ốm yếu tiều tụy, cuối cùng không thể chết già. Cô gái áo lục này là một trong số mười mấy bí thuật sư trong thiên hạ ư?Hơn nữa hai chữ cô niệm rõ ràng là Nại Lạc! Tiêu Sắt đã từng nghe thấy từ này, từ miệng một người vô cùng đáng sương đen kia bao phủ lấy người bọn họ, lúc này Tư Không Thiên Lạc đã bước một chân vào trong gian nhà, nhưng dường như cô hoàn toàn không chứng kiến làn khói đen quỷ dị này, chỉ nhìn lướt qua sân một lượt rồi mỉm cười với cô gái áo lục “Xin chào Diệp tỷ tỷ.”Cô gái áo lục gật đầu đáp “Thiên Lạc cô nương.”Tư Không Thiên Lạc vẫn nghi ngờ đi lòng vòng trong sân, thanh trường thương trong tay đung đưa không an phận. Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt nhìn nhau một cái, coi như hiểu biết thêm đôi chút về bí thuật này. Làn khói đen kia tạo ra một tấm bình phong, hai người có thể nhìn thấy mọi việc bên ngoài, nhưng người bên ngoài lại không nhìn thấy người ở trong, cũng không thấy làn khói đen đó. Công phu như vậy quả thật vượt ngoài tưởng tượng của võ học, chẳng trách mọi người e ngại bí thuật cùng Tư Không Thiên Lạc đành từ bỏ, không cam lòng nhíu mày nói với cô gái áo lục “Diệp tỷ tỷ, nếu tỷ thấy hai tên tiểu tử thối chạy trốn tới chỗ tỷ, nhất định phải nói cho ta đấy!”Cô gái áo lục che miệng cười đáp “Hai tên tiểu tử thối ra sao?”Tư Không Thiên Lạc nói với giọng căm tức “Một tên mặc áo đỏ, một tên mặc áo xanh, đều rách lung tung rồi. Một tên cầm kiếm, một tên đeo gậy bên hông. Trông không giống người tốt!”Tiêu Sắt vô thức trợn mắt khinh bỉ, Lôi Vô Kiệt lại đặt tay lên chuôi kiếm, muốn thử xem có rút được kiếm ra gái áo lục suy nghĩ rồi lắc đầu “Chưa từng gặp hai người như vậy, nếu ta gặp chắc chắn sẽ báo cho Thiên Lạc cô nương.”“Vậy được rồi. Hai ngày tới thời tiết chuyển lạnh, thân thể Diệp tỷ tỷ không được tốt, nên nghỉ ngơi trong phòng thôi.” Cuối cùng Tư Không Thiên Lạc từ bỏ, tung người nhảy ra khỏi gian Sắt và Lôi Vô Kiệt thấy thế đang định chạy khỏi làn khói đen, nhưng lại phát hiện làn khói đó như dính trên người bọn họ, có làm sao cũng không bỏ đi được, trong lòng hơi hoảng sợ. Đúng lúc này, Tư Không Thiên Lạc lại đột nhiên đẩy cửa đi vào, nhưng trong mắt cô vẫn chỉ là cái sân trống rỗng, chính giữa sân là cô gái luôn khiến người ta có cảm giác tĩnh lặng thanh nhã. Cô gái áo lục mỉm cười với Tư Không Thiên Lạc “Thiên Lạc cô nương làm rơi cái gì à?”Tư Không Thiên Lạc đi vào, nhặt một cái lục lạc nhỏ trên mặt đất lên “Vừa nãy làm rơi cái này.” Sau khi nói xong mới đóng cửa đi này cô gái áo đen mới vung tay lên, làn sương đen từ từ tản mát, cô nhỏ giọng nói “Nại Lạc Ngự Giới của ta mới chỉ là sơ cảnh, không thể che giấu hết khí tức của các ngươi. Tuy Tư Không Thiên Lạc còn trẻ tuổi nhưng đã nhận được chân truyền của Thương Tiên, cho nên vừa rồi cô ấy đã phát hiện gì đó, quay lại lần nữa rồi mới đi hẳn.”Lôi Vô Kiệt gật đầu, ôm quyền “Đa tạ cô nương. Xin hỏi tôn tính đại danh của cô nương...”Cô gái áo lục lắc đầu “Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, đâu có tốn công sức gì. Ta gặp Thiên Lạc cô nương đâu phải một hai lần, cũng quen rồi.”“Đi thôi.” Tiêu Sắt kéo Tiêu Sắt, nói với cô gái áo lục “Đa tạ.”“Đợi đã...” Tiêu Sắt còn định phảng kháng nhưng bị Tiêu Sắt kéo đi, nhảy ra ngoài. Hắn vội vàng quay đầu lại, phát hiện cô gái áo lục vẫn đứng yên tại chỗ, gương mặt vẫn mỉm cười nhẹ lúc lâu sau, rốt cuộc cô gái áo lục cũng quay người, đẩy cửa bước vào trong phòng. Cô nhẹ nhàng khép cửa lại, hạ giọng lẩm bẩm “Đã lâu lắm rồi.”Lúc này Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt đã đi qua vài gian nhà, đương nhiên không nghe thấy câu này của cô gái áo lục. Lôi Vô Kiệt tức giận nói “Sao ngươi lại kéo ta đi?”“Chắc ngươi muốn hỏi đầu tiên là tôn tính đại danh của cô nương, rồi lại hỏi bao nhiêu cái xuân xanh, cuối cùng hỏi đã có hôn phối gì chưa?” Tiêu Sắt cười lạnh “Thế nhưng cô gái kia lại không trả lời câu hỏi đầu tiên của ngươi, còn nói chuyện như vậy đã xảy ra nhiều lần rồi, không phải cố tình cứu chúng ta. Làm vậy rõ ràng đang thể hiện thái độ vạch rõ giới hạn với chúng ta. Không mau mau chạy đi còn ở lại cưa với cẩm cái gì? Mà ngươi muốn gặp lại cô nàng cũng khó gì đâu, nếu Tư Không Thiên Lạc biết cô ấy, vậy ngươi cứ hỏi Đường Liên là biết.”“Hỏi ta cái gì?” Một giọng nói trầm trầm quen thuộc vang lên, hai người lập tức dừng bước, chỉ thấy phía xa có một người xách theo một bầu rượu đang quay sang mỉm cười nhìn bọn Vô Kiệt vui mừng đi tới “Đại sư huynh.”“Còn chẳng đánh nổi Tư Không Thiên Lạc, ta chẳng muốn làm sư huynh của ngươi.” Đường Liên mỉm cười, ném bầu rượu trong tay cho Lôi Vô Vô Kiệt vội vàng đón lấy, ngửa đầu uống một ngụm “Nếu có Sát Phố kiếm trong tay, ít nhất cũng đánh được ngang tay.”“Vì sao?” Đường Liên đột nhiên nghiêm mặt nói “Vì sao không rút kiếm?”Lôi Vô Kiệt buông bầu rượu xuống, thở dài, xoay thanh trường kiếm một vòng “Thanh kiếm này.”Đường Liên nhíu mày “Thính Vũ?”“Đúng, sư phụ nói đây là Thính Vũ kiếm do Kiếm Linh trủng rèn ra, là thanh kiếm biết nhận chủ, nếu không có ý chí rút kiếm phân sinh tử không thể rút được nó ra.” Lôi Vô Kiệt nhìn thanh trường kiếm, vừa rồi khi đối mặt với Ngân Nguyệt thương nó còn ngâm nga không ngừng, nhưng giờ lại cực kỳ yên tĩnh.“Kiếm do Kiếm Linh trủng của Bình Giang đạo Lý gia rèn ra quả thật khác biệt, nghe nói khâu cuối cùng trong rèn kiếm là cắt đứt bàn tay, dùng máu nuôi kiếm. Cho nên thanh kiếm rèn ra được xưng có hồn phách bám trên đó. Nghe nói hai thanh cổ kiếm nổi tiếng nhất Chuyển Phách, Diệt Hồn còn là dùng người nuôi kiếm.” Tiêu Sắt chậm rãi Liên mỉm cười “Với tư chất của ngươi, rút được kiếm ra chỉ là vấn đề thời gian. Khó khăn lắm mới có cơ hội xuống núi, hay là cùng đi uống một chén.”Hai mắt Lôi Vô Kiệt sáng bừng lên “Ta biết một quán rượu không tệ tại Hạ Quan thành.”Đường Liên hỏi “Chính là quán rượu mà ngươi uống một chén tăng một tầng cảnh giới?”“Đúng vậy, quán rượu Đông Quy. Nhưng ta dẫn sư huynh tới đó, sư huynh phải đáp ứng một điều kiện của ta. Ta muốn hỏi một việc.” Lôi Vô Kiệt Sắt huấn luyên một tiếng, không ngờ mới đó thôi Lôi Vô Kiệt đã mê mẩn cô gái áo lục tới mức như lời tiếp theo của Lôi Vô Kiệt lại khiến hắn kinh ngạc.“Ta muốn hỏi, giữa Lôi Oanh, Triệu Ngọc Chân, Lý Hàn Y rốt cuộc có chuyện gì?”Đường Liên ngây ra một chút, gật đầu cười nói “Đúng vậy, không phải tùy tiện tìm quán trà nào cũng nghe được chuyện về bọn họ.”
Chương 9 Hình ẢnhJesus as a boy, praying - Chúa Giê Su Na Xa Rét lớn lên ở thành Na Xa Rét. Ngài học được nhiều điều và trở nên “mạnh mẽ,… và ơn Đức Chúa Trời ngự trên Ngài.” Hình ẢnhJesus goes with Joseph, Mary and others to Jerusalem - Khi Chúa Giê Su được 12 tuổi, Ngài đi với Giô Sép và Ma Ri trong một nhóm người dự lễ ở Giê Ru Sa Lem. Họ ở đó vài ngày. Hình ẢnhJoseph and Mary returning home from Jerusalem without Jesus - Khi Giô Sép và Ma Ri rời nhà, họ nghĩ rằng Chúa Giê Su đang trở lại Na Xa Rét với bạn bè của Ngài. Nhưng Chúa Giê Su đã ở lại Giê Ru Sa Lem. Hình ẢnhJoseph and Mary looking for Jesus in Jerusalem - Khi Giô Sép và Ma Ri đi tìm Chúa Giê Su thì họ không thể tìm ra Ngài. Không một ai trong nhóm họ đã thấy Ngài. Vậy nên, Giô Sép và Ma Ri trở lại Giê Ru Sa Lem. Họ đã tìm Chúa Giê Su trong ba ngày. Họ rất buồn. Hình ẢnhJesus with the teachers in the temple - Cuối cùng, họ tìm thấy Chúa Giê Su trong đền thờ đang nói chuyện với một số giáo sư. Ngài đang trả lời những câu hỏi của họ. Các giáo sư này rất ngạc nhiên thấy Chúa Giê Su biết rất nhiều điều. Hình ẢnhJoseph and Mary find Jesus in the temple - Ma Ri nói với Chúa Giê Su rằng bà và Giô Sép đã lo lắng về Ngài. Chúa Giê Su đáp rằng Ngài đang làm công việc của Cha Ngài—công việc của Thượng Đế. Giô Sép và Ma Ri không hiểu. Hình ẢnhJesus returns with Joseph and Mary to Nazareth - Chúa Giê Su đi về nhà ở Na Xa Rét với Giô Sép và Ma Ri và vâng lời họ. Hình ẢnhJesus continues to study - Chúa Giê Su học biết càng nhiều thêm về công việc của Cha Thiên Thượng. Hình ẢnhJesus grows tall and strong - Vóc dạc Ngài cao lớn và mạnh mẽ. Hình ẢnhJesus as a youth handing bread to a girl - Dân chúng yêu mến Ngài. Ngài làm điều mà Thượng Đế muốn Ngài làm. Hình ẢnhJesus as a youth, praying - Thượng Đế yêu thương Ngài.
Phiên ngoại Kí Sự Thiếu Niên Tên truyện KÍ SỰ THIẾU NIÊN Tác giả Bắt Được Một Con CáNhà dịch Thái Nguyệt Như Team / Vớt Được Một Bầy Cá ConĐọc truyện chínhC0C1 I C2 I C3 I C4 I C5 I C6 I C7 I C8 I C9 I C10C11 I C12 I C13 I C14 I C15 I C16 I C17 I C18 I C19 I C20C21 I C22 I C23 I C24 I C25 I C26 I C27 I C28 I C29 I C30C31 I C32 I C33 I C34 I C35 I C36 I C37 I C38 I C39 I C40C41 I C42 I C43 I C44 I C45 I C46 I C47 I C48 I C49 I C50C51 I C52 I C53 I C54 I C55 I C56 I C57 I C58 I C59 I C60C61 I C62 I C63 I C64 I C65 I C66 I C67 I C68 I C69 I C70C71 I C72 I C73 I C74 I C75 I C76 I C77 I C78 I C79 I C80C81 I C82 I C83 I C84 I C85 I C86 I C87 I C88 I C89 I C90C91 I C92 I C93 I C94 I C95 I C96 I C97 I C98 I C99 I C100-END-Lưu ý đây là phiên ngoại không liên quan đến truyện chính, vui lòng không anti hay bash nhân vật, không reup. Nếu vi phạm sẽ bị ỉa chảy suốt đời![ ABO ThanhNiên ] VẾT CĂNĐọc tại đây[ ABO VănSâm] ĐÊM TÌNH THÚĐọc tại đây[ PN1 Văn Niên] SỰ TRỞ LẠIĐọc tại đây[ PN2 Văn Niên ] SAYĐọc tại đây[ PN3 VănNiên ] KHÁCH SẠN TRONG MƠĐọc tại đây[ PN ThanhNiên ] QUA ĐÊM NHÀ LỚP TRƯỞNG[ Ngoài lề ] BONUS NHỮNG THỨ ĐÁNG YÊUĐọc tại đâyThật ra vẫn còn 1 vài mẫu truyện đáng eo hột zjt lộn nữa, nhưng nó nằm ở album page chính, cả nhà chịu khó lướt xuống tìm sẽ thấy nha, nhanh lắm, đọc xong horny liền é =Web sẽ nhận diện những ai down ảnh tui biết ID hết nên những bạn reup truyện ra khỏi page và web sẽ bị dính LỜI NGUYỀN IA CHẢY , vì 1 tương lai đít không bị mòn sau 2 năm mình đã đi tới quyết định mở khóa pass. Mong mn đọc văn mình và đừng reup bất cứ thứ gì cả. Nếu mình thấy đc dù chỉ 1 chút, sẽ xóa truyện vô thời hạn !! Mãi iu
"Mau nhìn." Tạ Lâm Nghiễn thúc giục một câu, bàn tay hắn từ gáy nàng trượt tới cổ, để cho nàng không gian quay đầu."Bây giờ ta liền xem, ngươi nhưng tuyệt đối đừng hôn ta."Tuy dùng từ giống như rất sợ hãi, giọng nói lại rõ ràng khinh Sở Nghiêu Nghiêu vẫn cẩn thận quay đầu, mặt nàng nhẹ nhàng kề trên ngực Tạ Lâm Nghiễn, quay sang hướng đàn heo con heo dồn chung một chỗ, thở hổn quanh rất tối, Sở Nghiêu Nghiêu chỉ có thể mơ hồ thấy trên người chúng nó dính đầy bùn đất và cỏ chúng nó đều cẩn thận lẫn sợ hãi nhìn quanh bốn như không có vấn đề gì? Trừ ánh mắt sợ hãi kia quá giống con người, Sở Nghiêu Nghiêu thật sự không cảm thấy chúng nó có nhân tính, cũng có thể có thể là bởi vì sống chưa tới nửa đời, nàng chưa từng chân chính quan sát kỹ càng loài Nghiêu Nghiêu lại quay đầu lại nhìn Tạ Lâm Nghiễn, giọng nói chân thành "Ta thật sự không nhìn ra được cái gì."Tạ Lâm Nghiễn trầm mặc, trầm mặc không nói gì biểu đạt hắn không biết nói gì với Sở Nghiêu Nghiêu."Được rồi, là ta đánh giá cao ngươi."Sở Nghiêu Nghiêu có chút bất mãn "Hừ" một Lâm Nghiễn thấy thế cười nhẹ, ngược lại hỏi "Phù lục ta đưa cho ngươi còn thừa nhiều không?"Sở Nghiêu Nghiêu gật đầu "Còn có rất nhiều.""Tốt." Sở Nghiêu Nghiêu không hiểu cho lắm "Muốn đánh sao? Đánh với ai? Với heo?""Có lẽ, lát nữa ngươi đợi ở chỗ này đừng động."Tạ Lâm Nghiễn rút cánh tay ôm Sở Nghiêu Nghiêu Thần và Chu Cố đều không nhìn sang bên lẽ là hiểu lầm đôi tình nhân hiện tại đang thân mật, sợ nhìn phải hình ảnh làm cho người ta xấu Nghiêu Nghiêu xê dịch sang bên cạnh, dựa vào sát nhìn Tạ Lâm Nghiễn đứng dậy, thậm chí lấy trường uyên từ trong không gian trữ vật đó vì ngụy trang thành đệ tử Xích Hỏa Sơn Trang nên hắn không đeo trường uyên trên Thần và Chu Cố cũng không chú ý, nhưng đàn heo lại ồn ào náo loạn, tựa hồ cảm thấy nguy hiểm sắp tới."Tranh —!" Sắc lạnh chợt lóe, trường uyên rời độ của Tạ Lâm Nghiễn rất nhanh, Sở Nghiêu Nghiêu chỉ thấy một tàn ảnh màu trắng, nhìn kỹ lại thì lưỡi kiếm thượng đã dính vết máu. Tạ Lâm Nghiễn chọn một con heo, dùng mũi kiếm rạch từ đầu kéo đến đuôi, trực tiếp rạch mở lưng con con heo rừng khác thấy thế thì hoảng sợ gào thét, chúng nó căn bản không có ý công kích Tạ Lâm Nghiễn, trái lại hoảng sợ chen nhau chạy trốn tán loạn, rất nhanh liền chạy ra khỏi ngôi miếu cũ tĩnh lớn như vậy, Việt Thần, Chu Cố không thể không nghe họ cũng ý thức được không đúng, đứng dậy đi tới chỗ Tạ Lâm Nghiêu Nghiêu theo lời Tạ Lâm Nghiễn chờ ở bên cạnh đống cỏ khô không nhúc nhích."Tạ sư huynh, làm sao vậy?" Việt Thần không hiểu hỏi, nghi ngờ nhìn con heo rừng nằm trên mặt đất kia "Con heo này có vấn đề gì sao, vì sao lại ra tay với nó?"Tạ Lâm Nghiễn không trả lời, hắn cúi đầu dùng kiếm đẩy da heo ra, rất nhanh, từ phía sau khe hở ở lưng lộ ra một cánh là cánh tay của nữ nhân, ngón tay còn đang run rẩy, hiển nhiên là còn Cố bị một màn này doạ sợ, cả kinh nói "Con heo rừng này ăn người!""Không phải." Tạ Lâm Nghiễn phủ tiếp tục dùng kiếm lột da heo nhanh, một con người hoàn chỉnh lộ là một nữ nhân, cả người loã lồ, co quắp cuộn ta hô hấp khó khăn, cơ thể cũng theo nhịp thở lúc lên lúc tấm da heo kia thì giống một bộ y phục bị cởi ra, nằm phịch bên mặt bụng không có nội tạng, cũng không có bất kỳ cái gì, chỉ có tấm da như nữ nhân này được mổ ra từ trong bụng rừng, không bằng nói Tạ Lâm Nghiễn chỉ lột ra một tầng da heo mà Thần và Chu Cố đều hít một hơi khí Nghiêu Nghiêu ở một bên cũng ngây là cái thao tác gì, vì sao muốn đưa bản thân vào trong một tấm da heo, ngụy trang thành heo có chỗ gì tốt?Hô hấp của nữ nhân từ kịch liệt đến yếu ớt, đến cuối cùng, chậm rãi biến điệu của Tạ Lâm Nghiễn rất lãnh đạm "Nàng ra chết rồi."Hơn nửa ngày, Việt Thần mới giật mình nói "Ta biết cái này, đây là một loại cấm thuật có xuất xứ từ Trụy Ma Uyên, tên là cả người lẫn vật thuật, có thể nhét một người vào trong túi da của bất kỳ loại động vật nào. Từ đó, người ấy chỉ có thể sống như động vật, một khi có ai đó muốn cứu bọn họ ra khỏi túi da, mất đi túi da bọn họ sẽ giống cá mất đi nước, rất nhanh sẽ chết.""Vẫn còn có cấm thuật ác độc như thế!" Chu Cố giật Thần nói "Ta cũng là ngẫu nhiên đọc qua trong một quyển sách, song trong sách này rõ ràng đã nói, loại cấm thuật này đã sớm thất truyền trong chiến tranh chính tà 400 năm trước.""Vậy vì sao lại xuất hiện ở chỗ này?" Chu Cố Thần lắc đầu, hắn lại đi hỏi Tạ Lâm Nghiễn "Sao Tạ sư huynh lại phát hiện điều này, ta không hề phát hiện ra.""Đó là bởi vì..." Tạ Lâm Nghiễn rốt cuộc ngẩng đầu lên, mặt hắn ngược sáng khiến Việt Thần và Chu Cố trong cái nhìn đầu tiên không thấy rõ ánh mắt của hắn."Bởi vì người bị cả người lẫn vật thuật cuối cùng, là do ta giết."Vừa dứt lời, Việt Thần, Chu Cố rốt cuộc thấy rõ mặt Tạ Lâm Nghiễn, hai người đều kinh hô một tiếng."Tạ sư huynh, sao mặt của ngươi lại thay đổi?!"Lời này khiến Sở Nghiêu Nghiêu hoảng sợ, nàng nhanh chóng ngồi thẳng dậy nhìn sang Tạ Lâm Nghiễn, vừa lúc nhìn thấy mặt hắn, đó là mặt thật của ra hắn để lộ ra diện mạo vốn có của hắn, trong đẹp đến cực hạn mang theo sát khí dày Nghiêu Nghiêu giật mình, nàng theo bản năng sờ mặt phải nàng cũng biến về dáng vẻ ban đầu đợi nàng phản ứng, nàng đã nhìn thấy trường kiếm trong tay Tạ Lâm Nghiễn đâm về phía Việt Thần và Chu nhiên, Tạ Lâm Nghiễn muốn giết bọn họ."Xì" một tiếng, dưới ba cặp mắt hoảng sợ, lưỡi kiếm đâm vào cơ thể Việt Nghiêu Nghiêu bật dậy, nàng muốn tiến lên ngăn cản, lại biết mình căn bản không thể ngăn cản Tạ Lâm là Tạ ma đầu, hắn muốn giết ai, làm sao Sở Nghiêu Nghiêu nói vài câu là có thể khuyên Việt Thần từ đầu đến cuối căn bản không có ác ý gì với hai người họ, nhưng là Tạ Lâm Nghiễn vẫn muốn giết bọn chính là người như vậy, trước giờ đều chưa từng thay kiếm từ trong lồng ngực Việt Thần rút ra, mang ra một đường máu, bị đêm tối nhuộm thành màu đen thậm chí không thể phát ra một tiếng hét thảm đã ngã gục, giống lần Sở Nghiêu Nghiêu chết như kiếm lagm vỡ tâm Nghiêu Nghiêu vừa định mở miệng gọi tên Tạ Lâm Nghiễn, đột nhiên có một bàn tay vươn ra từ phía sau lưng bịt chặt miệng nàng lại, lôi nàng vào trong bao Nghiêu Nghiêu điên cuồng giãy giụa, nhưng sức lực nàng so với người bắt nàng tựa như đá chìm đáy biển, không hề hữu phải chứ, chỗ thế này cũng có kẻ buôn người???"Tỷ tỷ, tỷ bình tĩnh một chút đi!" Một giọng nói lo lắng của thiếu niên ở phía sau Sở Nghiêu Nghiêu truyền đến, chính là người che miệng Nghiêu Nghiêu cũng không giãy giụa thật, có kẻ buôn người nào lúc bắt cóc người khác chính mình cũng nằm trong bao tải kia thấy nàng rất phối hợp cũng buông lỏng tay che miệng và tay giữ cánh tay này Sở Nghiêu Nghiêu mới phát hiện, nàng cũng không phải bị bắt vào trong một cái bao tải, không gian xung quanh vậy mà rất lớn, giống một cái lều xoay người lại, nhìn về phía người bắt nàng vào tay đối phương cầm phất trần, một tay giơ ngọn nến, ánh lửa nhảy nhót chiếu từ cằm hướng lên trên có hiệu ứng vô cùng kinh Nghiêu Nghiêu nuốt nước bọt, hỏi "Ngươi là ai?"Thiếu niên cười cười "Tỷ tỷ, tỷ chớ khẩn là đệ tử Thánh Đạo Cung, ta tên là Lý Từ Tuyết, ta xuống núi để trừ ma."Sở Nghiêu Nghiêu há miệng thở dốc, hồi lâu không nói câu nói Thánh Đạo Cung đã sớm lánh đời, lại không nghĩ rằng có thể gặp ở nơi như thế nữa thiếu niên trước mặt trông cũng chỉ mười lăm mười sáu tuổi, tươi cười đơn thuần, trông rất dễ lừa."Tỷ tỷ, tỷ đừng khẩn bố linh bảo có thể ngăn cách ma khí, ngọn nến trong tay ta là nến trừ tà, ma vật bình thường đều không dám tiến gần."Sở Nghiêu Nghiêu vẫn không mở miệng, nàng dùng thần thức bạc ngược của mình quan sát thiếu niên một phen...Hoàn toàn không nhìn ra tu vi hắn là tình huống này, hoặc là hắn hoàn toàn không có tu vi, hoặc là tu vi của hắn đối với Sở Nghiêu Nghiêu mà nói là bí tình huống hiện tại, hiển nhiên là vế Từ Tuyết hiển nhiên phát hiện ý đồ của Sở Nghiêu Nghiêu, hắn cũng không giận, cười ngây ngô vài cái, rất thẳng thắn thành khẩn nói với Sở Nghiêu Nghiêu "Tỷ tỷ yên tâm đi, ta là Kim đan hậu kỳ, những ma vật kia căn bản không đủ làm ta sợ hãi."Sở Nghiêu Nghiêu "..."Mười lăm mười sáu tuổi Kim đan hậu kỳ? Đây là thiên tài từ đâu đến?"Tỷ tỷ, tỷ còn chưa nói tỷ tên gì đâu?" Thiếu niên rốt cuộc ý thức được vấn đề, sau khi Sở Nghiêu Nghiêu bị hắn kéo vào thì một câu cũng còn chưa nói."...!Ta tên Sở Nghiêu Nghiêu.""Hoá ra là Sở tỷ tỷ, tỷ yên tâm đi, ta rất lợi hại." Thiếu niên lắc ngọn nến trong tay mình, mặt đầy tự tin nói với Nghiêu Nghiêu không biết nên nói là hắn dễ gần hay là ngốc, thật lâu mới nói "Tại sao ngươi đột nhiên lôi ta vào.""Ta đương nhiên là đang cứu tỷ! Tỷ không phát hiện kẻ cuồng sát bên ngoài đang bắt đầu đại khai sát giới sao?" Gương mặt Lý Từ Tuyết nghiêm túc, nói y như Sở Nghiêu Nghiêu nhếch lên, kẻ cuồng sát là đang nói Tạ Lâm Nghiễn? "Sao hắn lại thành kẻ cuồng sát?"Vị này không nhìn ra nàng và Tạ Lâm Nghiễn là một bọn sao?"Tỷ không thấy thanh kiếm kia của hắn dính bao nhiêu sát khí sao? Loại sát khí dày đặc kia cũng không phải giết yêu thú hay ma vật có thể tụ đã giết rất nhiều người, hơn nữa thanh kiếm kia căn bản không phải sát kiếm, rõ ràng là một thanh kiếm chính khí lẫm liệt, nhưng giết nhiều người như vậy, điều này nói nên cái gì?" Thiếu niên phe phẩy phất trần trong tay, nói chuyện lấp lửng."Nói rõ cái gì?" Sở Nghiêu Nghiêu theo lời hắn nói hỏi một câu."Nói rõ hắn đi lệch đường, hắn vốn nên đi chính đạo lại lệch qua sát như thế không bị thiên đạo khống chế, là kẻ liều mạng, rất đáng sợ."Sở Nghiêu Nghiêu âm thầm đánh giá thiếu niên, lời của hắn Sở Nghiêu Nghiêu căn bản không nhìn ra, nàng cũng chưa từng nghe ai đánh giá Tạ Lâm Nghiễn như lời của thiếu niên cùng miêu tả Tạ Lâm Nghiễn trong nguyên tác rất giống hắn nhìn ra được? Sở Nghiêu Nghiêu cảm thấy Lý Từ Tuyết này có cái gì đó không rằng Kim Đan hậu kỳ đối với con gà như Sở Nghiêu Nghiêu mà nói là rất Tạ Lâm Nghiễn tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, hắn sao có thể bị đứa con nít này nhìn thấy vận mệnh chứ?Trong màn rất tối, ngon nến trong tay thiếu niên là ánh sáng duy cử động khiến Sở Nghiêu Nghiêu có thể nhìn rõ mặt của quan rất anh tuấn, mặt mày xuất trần, đôi mắt sáng sủa trong veo, phụ trợ cho dáng vẻ không dính khói lửa nhân gian này càng nồng không phải là ánh sáng ngọn nến chiếu qua quá kinh dị, hắn trông thật sự giống tinh với Tạ Lâm Nghiễn vẫn kém một chút."Vậy sao ngươi chỉ cứu một mình ta?" Sở Nghiêu Nghiêu hỏi."Năng lực của ta, chỉ có thể cứu được một mình tỷ, hai người kia nhất định phải chết, cái tên cuồng sát kia mặc dù chỉ có tu vi Kim Đan sơ kỳ, nhưng rõ ràng là hắn cố ý ép tu vi của mình vi thật sự của hắn ta không nhìn ra, rất có thể đã đến Hóa Thần kỳ, ta không phải là đối thủ của hắn." Thiếu niên chớp mắt, nói rất nghiêm túc."Hóa Thần kỳ? Trên đời không phải là không có Hóa Thần kỳ sao?""Có có!" Thiếu niên gật đầu "Chẳng qua Hóa Thần kỳ đều áp chế tu vi của mình xuống Nguyên Anh hậu kỳ, bằng không một khi đột phá, sẽ không độ được thiên kiếp."Sở Nghiêu Nghiêu lần đầu tiên được chuyện này, nàng nghi ngờ nhìn thiếu niên, không hiểu cho Từ Tuyết lại nói "Vốn dĩ chỉ cần chăm chỉ tu luyện là có thể thuận lợi vượt qua thiên thiên đạo thế giới của chúng ta có chút vấn đề.""Vấn đề gì?""Nó nhập ma." thiếu niên giảm âm lượng xuống, giống như đang nói bí mật gì đó "Chính xác mà nói, trước khi một vị thiên địa cộng chủ nhập ma, hắn phân chia thành hai bộ phận, một cái tạo thành thiên đạo, một cái tạo thành Trụy Ma Uyên, trừ phi có thể rút Trụy Ma Uyên ra khỏi thế giới của chúng ta, bằng không, thế giới này sẽ không có ai có thể thành công phi thăng nữa.".
câu chuyện thiếu niên chương 50